THPT Sông Đốc

Khách viếng thăm


You are not connected. Please login or register

Cậu học sinh 18 tuổi làm mọi thứ chỉ bằng đôi chân

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

thuong_boo

avatar
.::Founder::..
.::Founder::..
Di chứng của căn bệnh bại não đã làm cho đôi tay của Tuấn tê liệt. Nhưng
gần 10 năm trời cố gắng phi thường, Tuấn đã làm mọi người kinh ngạc bởi
khả năng viết, vẽ, sinh hoạt chỉ bằng đôi chân cực giỏi giang của mình.




Gần hai tuần nay, người dân ở cụm 8,
xã Sen Chiểu, huyện Phúc Thọ (Hà Nội) rộn rã trò chuyện về một cậu bạn
18 tuổi mà người dân nơi đây trìu mến gọi là “Nguyễn Ngọc Kí của xã Sen
Chiểu”. Trở về nhà sau 8 năm rèn luyện, phục hồi thể trạng do di chứng
bại não ngay từ lúc sinh, chàng trai Nguyễn Anh Tuấn đã gây xúc động cho
người dân ở nơi đây và cả ngôi trường THCS Phúc Thọ mà Tuấn đang học
lớp 8 bởi khả năng viết, vẽ, sinh hoạt bằng chân cực giỏi giang của
mình.








Viết chữ bằng chân, và chữ của Tuấn rất ngay ngắn, rõ ràng






Khăn được phơi cao, Tuấn cố gắng dùng chân với lấy






Mọi sinh hoạt hằng ngày, Tuấn tự làm bằng chân






Tuấn tự làm tất cả mọi việc bằng đôi chân của mình




Thậm chí là vẽ và tô màu cho những bức tranh của chính mình.



hay đánh cờ



Ăn cơm



và cả nhắn tin nữa



Di
chứng của căn bệnh bại não khi còn nhỏ đã làm cho đôi tay của Tuấn
không phát triển, các ngón tay quắp vào nhau tê liệt. Đó từng là nỗi đau
tê tái của bố mẹ Tuấn, đó cũng đã từng là nỗi thiệt thòi của cậu bé
Tuấn vào những năm đầu tiên của cuộc đời. Đôi tay không có khả năng vận
động, giọng nói của Tuấn cũng vì thế mà không được tròn trịa, việc đi
lại cũng từng rất khó khăn, đau đớn.


Những ngày
rét mướt đầu tháng Giêng năm 1994 là chuỗi ngày mà mẹ của Tuấn, cô
Nguyễn Thị Hoa (SN 1972) mỗi khi nhắc lại vẫn nhiều xót xa, tiếc nuối.
Ngày ấy, sinh Tuấn trong ngày đông rét đậm, sinh non 7 tháng, thể trạng
yếu ớt của Tuấn cần phải chữa chạy để tránh biến chứng. Nhưng gia đình
quá nghèo, không đủ tiền chạy chữa kịp thời đã khiến Tuấn mắc phải căn
bệnh bại não. Đến bây giờ, “đó vẫn là một nỗi ân hận lớn đè lên cô trong mỗi giấc ngủ”.

Còn bố Tuấn, chú Nguyễn Kiều Hồng (SN 1968) nhìn Tuấn nói: “Nó
là đứa con trai duy nhất của gia đình. Đau lắm. Những ngày nó lên ba,
lên bốn, chú tập đi cho con mà nước mắt trào ra. Chân con yếu quá đi
không được, chú nóng nảy quát gào lên mà thương con đau xót.




Bố Tuấn không kìm được xúc động khi nói về con trai mình.


Chú kiên trì tập cho Tuấn đi, tay liệt nhưng chân phải đi được, đường đời còn dài mà bố mẹ không thể đi thay con được. Thế
là từ những bước đi đầu tiên đó đến bây giờ nó đã có thể viết, có thể
vẽ bằng chân, học hành giỏi giang, thực sự là niềm an ủi lớn lao của gia
đình.”



Năm 2004, gia đình cho Tuấn vào
rèn luyện, phục hồi thể trạng ở Trung tâm phục hồi chức năng Thụy An (Ba
Vì, Hà Nội), tại đây Tuấn đã biến thiệt thòi thành nghị lực. Những vần
thơ đầu tiên của Tuấn vào năm ấy:


Từ thuở nào mẹ đưa con vào
Ở một nơi trung tâm trị bệnh
Có rất nhiều những người tàn tật
Con ngỡ ngàng như là trong mơ

Những
tưởng, trước những khuyết tật trên cơ thể, Tuấn sẽ mặc cảm, giấu mình,
tâm hồn bị chai sạn đi bởi nước mắt, thiệt thòi, đau đớn. Nhưng trước
những lần quát tháo vô cớ của cha, nỗi âu do dăng dẳng của mẹ những ngày
mất mùa, Tuấn biết, mình phải cố gắng nhiều hơn người khác trong cuộc
sống: “Em khuyết tật nhưng không có
nghĩa là em vô dụng, mình phải lạc quan sống chứ. Mỗi người đều có một
cuộc sống của riêng mình, trước mắt, cuộc sống của em là sự nỗ lực, giảm
gánh nặng cho bố mẹ. Còn về lâu dài,cuộc sống của em đó là cuộc sống
của một công dân có ích cho xã hội, một người con có hiếu với bố mẹ”.





Tuấn
có một tâm hồn trong sáng, lạc quan nhưng cũng rất già dặn, chín chắn.
Em chọn thơ, chọn tranh để cùng mình lớn lên từng ngày. Tuấn đã sáng tác
được hơn 50 bài thơ, 50 bài thơ này đều được Tuấn viết trang trọng vào
vở và tặng lại cho trung tâm vào ngày chia tay trở về hòa nhập với cộng
đồng: “Có thể đối với nhiều người,
thơ là một cái gì đó đã cũ, đã xa xôi nhưng với em, đơn giản, thơ là thứ
mà em thấy mình có khả năng, mỗi khi làm thơ, em cảm thấy tự tin, thấy
yêu đời và trút được nhiều suy nghĩ”
. Đối với Tuấn, thơ như là những bài hát hay mà cậu hát bằng trái tim nhiều suy nghĩ của mình.


Những
ngày đầu đưa Tuấn vào trung tâm điều trị, phục hồi chức năng, đó là năm
Tuấn lên 10, giống như bao gia đình khác, Chú Hồng, cô Hoa và Tuấn phải
trải qua rất nhiều khó khăn. Tuy nhiên, Tuấn thích nghi rất nhanh. Ngày
8/3 đầu tiên mà cô Hoa hạnh phúc nhất trong cuộc đời đó là ngày 8/3 năm
2004, khi cô nhận được thư của Tuấn gửi về từ Trung tâm sau 3 tháng vào
điều trị. Lúc đó, Tuấn chưa biết viết, bức thư đơn giản là một bức
tranh, vẽ một bông hoa đơn giản, có 5 cánh hoa màu đỏ, lá màu xanh. Cô
Hoa khóc nức nở thương con, cô đạp xe một mạch hơn 10km từ nhà đến ngay
trung tâm thăm con trong niềm vui vỡ òa, hạnh phúc.







"Cô
xúc động lắm. Không nghĩ là thằng bé biết vẽ tặng mẹ đâu, tay nó thế
kia... Nhưng rồi, cô mới biết nó vẽ tranh tặng mẹ bằng chân mà lòng cô
nghẹn ngào không nói nên lời. Kể từ đó, cô liên tục nhận được tranh,
được thơ của Tuấn. Thằng bé ngoan và thương mẹ lắm".



Nhìn vợ khóc, chú Hồng tâm sự: "Nhà
4 đứa con, nghèo lắm. Chú đi làm nhiều công trình trên thành phố, nhưng
tiền công lần này qua lần khác bị khất. Không biết làm gì kiếm ra tiền.
Nhiều khi bất lực, chú uống rượu say rồi lao xe ra ngoài đường cho chết
đi, sống khổ quá. Nhưng, khi tỉnh dậy, lại nghĩ, may mà không chết,
chết thì lấy ai nuôi các con. Chết thì xấu hổ với thằng Tuấn, nó khuyết
tật mà nó vẫn mạnh mẽ, kiên cường, còn bố thì yếu lòng trước khó khăn
thì làm sao sau này con trai vững vàng trên đường đời được..."



Khi được hỏi về tương lai của mình, Tuấn không ngại ngùng mà nói rằng:
“Cuộc sống khó khăn, nhưng chán nản, buông xuôi thì khó khăn thêm khó
khăn. Em sẽ không làm gì đó quá sức, nhưng sẽ cố gắng từng tí một, dù
chậm hơn người khác nhưng em tin mình sẽ làm được nhiều điều có ích. Em
sẽ không là gánh nặng của bố mẹ được.”



Nói
về con trai mình, bố mẹ Tuấn không phủ nhận Tuấn từng là gánh nặng của
gia đình. Tuy nhiên, khi nhìn vào Tuấn bây giờ, dường như cô chú lại
trút đi được nhiều điều. Không phải vì tin Tuấn có thể làm được nhiều
điều hơn nữa, mà đơn giản, khi nhìn vào con, biết con đang cố gắng từng
ngày vì bố mẹ, là cô chú đã cảm thấy đôi vai nhẹ nhõm đi nhiều. Dù câu
hỏi "Mai sau khi bố mẹ già đi, con sẽ ra sao?" vẫn luôn là niềm ám ảnh.

Xem lý lịch thành viên http://classa4.clubme.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết